Đặc biệt là cặp kính gọng vàng, mười phần cấm dục.
Gương mặt này...... Đôi mắt của Lý Tiểu Ngư hơi lóe, sau đó vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi, tôi không nhìn thấy phía trước."
Giọng nói của người kia trầm thấp từ tính như tiếng đang cello, khí chất ưu nhã, lùi về phía sau một bước, nói: "Không sao, cô đang tìm gì vậy?"
"Là cái này sao?"
Hắn vươn tay, lòng bàn tay xuất hiện hạt châu, dây đeo đung đưa trong không khí.
Lý Tiểu Ngư mở to mắt, cầm hạt châu đặt trong lòng bàn tay, kinh ngạc hỏi: "Sao lại......" Ở trong tay anh.
Dường như thấy cô muốn hỏi, hắn đẩy đẩy gọng kính, thấu kính phản xạ lại khuôn mặt kinh ngạc của cô, môi mỏng khẽ mấp máy: "Nhặt được."
"Cảm ơn!" Lý Tiểu Ngư cúi người nói cảm ơn, nắm chặt lòng bàn tay, cảm giác hạt châu ở trong lòng bàn tay làm cô yên tâm, thấp giọng lẩm bẩm: "Tìm thấy rồi...... Rốt cuộc cũng tìm thấy."
"Không có gì." Hắn hỏi: "Rất quan trọng với cô sao?"
Lý Tiểu Ngư ngẩng đầu, đôi mắt sáng ngời: "Rất quan trọng." Hạt châu này cô vẫn luôn đeo, đeo hơn mười năm, mỗi lần chạm vào hạt châu này, cô đều sẽ nhớ tới hắn. Nghĩ như vậy, trong mắt cô lướt qua một tia ảm đạm.
Cũng không biết hắn thế nào.
"Phải không......" Ánh mắt hắn bị cặp kính che lại, như suy tư gì đó, giọng nói rất nhẹ, nhẹ làm Lý Tiểu Ngư cũng không nghe thấy.
"Tiểu Ngư!"
Phía sau truyền tới giọng nói của Nhị Nữu.
Lý Tiểu Ngư quay đầu lại, đã nghe thấy Nhị Nữu nói: "Tớ không tìm thấy,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hac-hoa-xin-can-than/117481/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.