Cực hạn của võ học là xé rách hư không, điểm này các đời phượng hoàng đều biết, cũng vẫn tìm kiếm phương pháp. Đan Y gia gia, chính là luyện đến tầng thứ chín của Đan Dương Thần Công sau đó đến tiên sơn hải ngoại truy tìm. Hiện giờ xem ra, pháp môn xé rách hư không hẳn là có trong《 Tiêu Thiều Cửu Thành 》.
Tám chương Tiêu Thiều khúc, rất nhanh đã dịch ra được, cũng không dài lắm, mỗi chương khoản trăm chữ.
Đan Túc biến trở về hình người, cầm lấy nhìn kỹ.
"Nhìn có chút giống Đan Dương Thần Công." Đan Y ló đầu qua vai lão phụ thân nhà mình nhìn.
"Long Ngâm Thần Công cũng có câu này." Thần Tử Thích ngó qua vai bên kia, chỉ vào một câu nói.
Ngón tay hai người giữa chừng chạm vào nhau, Đan Y nhân cơ hội ngoắc ngoắc đầu ngón tay của Thích Thích.
Đan Túc chụp bay hai cái móng vuốt không biết xấu hổ kia, nhăn mày yên lặng ngẫm nghĩ. Đây thật sự là một cuốn công pháp bí tịch, chỉ là không phải ai cũng có thể luyện. "Thần long dẫn lối, long phượng tương hợp", cảm giác cùng một mạch với Đan Dương Thần Công.
Muốn hiểu thấu đáo thì cần phải thực luyện, Đan Túc đã đạt cảnh giới tối cao lập tức khoanh chân ngồi xuống, dựa vào chỉ dẫn trên giấy thử vận công. Chân khí cuồn cuộn tỏa ra xoay quanh thân, hồng quang lóa mắt tạo thành một con phượng hoàng giương cánh, sau đó phượng hoàng đột nhiên hóa thành bàn long, phản phệ về phía đỉnh đầu Đan Túc.
"Cha!" Đan Y
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ham-dao/261582/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.