Hám Sinh đi rồi, anh cũng đã cho cô đủ tiền để sống cả đời, Đông Dạ Huy cảm thấy bọn họ đã thanh toán xong, anh cảm thấy cuộc sống của anh đã khôi phục lại trạng thái bình thường vốn có. Hai tuần đi Châu Âu không khiến cho anh mệt mỏi, anh vẫn đi lại đàng hoàng, tư thái đứng đắn nghiêm túc, khoác trên thân bộ quần áo được cắt may tinh xảo, trông càng anh tuấn bức người.
Nửa đêm mới xuống máy bay, Đông Dạ Huy không bị chuyện múi giờ chênh lệch ảnh hưởng, sáng thứ hai vẫn có mặt tại công ty đúng giờ. Anh rất mực coi trọng công ty mà mình đã khổ công gây dựng, cho dù bề ngoài có phần hốc hác tiều tụy, anh cũng chưa từng ỷ mình là tổng giám đốc thì có thể tự do đi sớm về muộn tùy thích.
Đi thẳng một mạch vào văn phòng, còn chưa kịp đặt cặp tài liệu xuống bàn, Đặng Huy đã đẩy cửa bước vào ngay phía sau. Đặng Huy cầm một phong bì trong tay, đứng sau lưng Đông Dạ Huy, không nói ngay lập tức mà dáng vẻ có chút do dự. Đông Dạ Huy đặt cặp tài liệu lên bàn làm việc, xoay người nhìn anh ta đầy nghi hoặc, mới sáng sớm ra không biết có chuyện gì gấp, anh chờ Đặng Huy mở miệng trước.
Nét mặt Đặng Huy lúc này hơi phức tạp và nghiêm trọng, cuối cùng anh ta nhẹ nhàng đặt chiếc phong bì màu trắng trước mặt Đông Dạ Huy “Một tuần trước, hãng hàng không bên Canada gửi bức thư này, lúc ấy anh vẫn đang ở Châu Âu, tôi nghĩ đây là việc tư
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ham-sinh/349599/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.