Không cho Chu Kiều cơ hội phản bác, Lục Hãn Kiêu đẩy cửa phòng bao, tiến vào.
Bầu không khi nóng ran đập vào mặt.
"Không có Hãn Kiêu, kỹ năng chơi bài của mọi người đều tăng lên." Mặt Trần Thanh Hòa đầy vui mừng, "Joker!"
Lục Hãn Kiêu gõ gõ cửa, "Không hiểu sao tao lại có thể làm anh em với người không biết xấu hổ như mày nữa."
"Ơ! Quay lại rồi à?" Trần Thanh Hòa liếc mắt, "A a a, còn dẫn theo một em gái nhỏ nữa."
"Đi đi đi." Lục Hãn Kiêu ngăn trở trước mặt Chu Kiều, vừa nói vừa đi, nhưng phát hiện cô không đi theo.
Chu Kiều đứng yên tại chỗ, trên mặt viết, vô cùng không muốn giúp anh đấu địa chủ.
"Em gái Kiều." Lục Hãn Kiêu quay lại, hạ thấp giọng, "Đợi tí nữa anh trai mời em đi ăn khuya."
Chu Kiều vẫn không lên tiếng.
"Lại còn mời em đi xe sang." Giọng hắn thấp hơn, "Anh vừa mua Land Rover, vẫn là màu đen."
"..."
"Có tới hay không hả Hãn Kiêu, Nông Phu sơn tuyền đều đã chuẩn bị đầy đủ cho mày rồi." Trần Thanh Hòa lại thúc giục.
"Mày đúng là cái đồ vừa xấu vừa nói nhiều, chờ đi." Lục Hãn Kiêu quay đầu lại, không nhịn được nói.
Tình thế hơi gấp gáp, anb vừa định dụ dỗ thêm chút nữa.
Chu Kiều đột nhiên mở miệng, "Ăn khuya, đi xe sang, ăn ngỗng, cộng thêm nuốt sống inox, đồng ý không?"
Uầy, đầy đủ ghê.
Lục Hãn Kiêu cười ra tiếng, "Được được được!"
Chu Kiều nhìn bóng lưng tung tăng như chim sẻ của anh, bỗng dưng thấy ảo não-
Chậc, việc gì phải đồng ý
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/han-phu-giao-xuan-binh/2347066/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.