Chu Kiều liên tưởng tới bài đăng trên vòng bạn bè tối qua, hỏi hắn: "Buổi hòa nhạc của Fish?"
"Làm sao em biết?" Lục Hãn Kiêu hăng hái, tâm tình kích động, "Anh nói cho em biết, tối thứ 6 tuần này là buổi diễn đầu tiên của của họ trong chuyến lưu diễn năm nay. Anh làm nhà tài trợ nên kiếm được mấy cái vé VIP."
Chu Kiều phối hợp gật đầu, "Lợi hại, lợi hại."
Lục Hãn Kiêu bắt đầu tự thuật lộ trình mưu trí của mình, "Vốn là anh định rủ đám gia súc Trần Thanh Hòa kia đi để giúp chúng nó tiếp thu chút tinh hoa, tẩy rửa khí tục bên trong cơ thể. Nhưng cái đám không có văn hóa đó lại nói hôm đó muốn đi chơi mạt chược, lũ không có lòng cầu tiến, chú hai anh thấy chắc sẽ muốn tự sát."
Đợi chút, Chu Kiều nghi ngờ, "Chú hai anh?"
"À, chú hai của anh làm lãnh đạo ở Bộ giáo dục." Lục Hãn Kiêu nghĩ tới còn cảm thấy vô cùng đau đớn, "Nếu pháp luật mà bắt giam lũ mù chữ, Trần Thanh Hòa nhất định là thằng đầu tiên ăn cơm tù!"
Chu Kiều nhịn cười.
Lục Hãn Kiêu vừa thấy cô cười, vội vàng động viên, "Không sao, đừng giấu, cười lớn tiếng đi. Dù sao chuyện anh dẫn em đi xem buổi hòa nhạc, thật sự là chuyện đáng để vui vẻ mà."
"???"
Cách lý giải này thật khiến người ta suy nghĩ sâu xa.
"Tốt lắm, em mau học tiếp đi." Tâm trạng Lục Hãn Kiêu phấn chấn, "Buổi trưa anh dẫn em đi xem canteen của công ty anh, trùng tu theo phong cách Địa Trung Hải."
Tôi thèm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/han-phu-giao-xuan-binh/2347076/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.