Khoảng cách này rất gần, giống như chỉ một giây sau anh sẽ hôn lên.
Chu Kiều một chưởng xoay mặt anh, luống cuống đứng dậy, tức giận nhìn Lục Hãn Kiêu.
Hai tay Lục Hãn Kiêu chống trên mặt đất, lồng ngực ưỡn ra phía trước, nghiêng đầu cười với cô. Sau đó cũng học theo cô nổi giận, đầu tiên phồng má phải, sau lại lấy hơi phồng má trái, cuối cùng hai má cùng phồng lên, "Oe oe oe."
Chu Kiều: "..."
Lục Hãn Kiêu khoanh chân ngồi trên mặt đất, không e ngại mà nói, "Dù sao anh già như thế rồi, vất vả lắm mới thích được một người, thứ không thiếu chính là thời gian theo đuổi."
Chu Kiều không nhịn được đạp anh một cước, "Anh nói lung tung cái gì!"
"Em coi anh như bao cát đấy à?" Lục Hãn Kiêu nhíu mày, "Có bản lĩnh thì đạp thêm cái nữa."
Sợ gì mà không làm, Chu Kiều lại đạp lên đùi anh một cái.
"Ai ôi." Vẻ mặt Lục Hãn Kiêu thay đổi, vừa trầm mê lại say mê, "Bị đá thật thoải mái thật vui vẻ thật là vô cùng kích thích mà."
"..."
Đúng là muốn chết.
Chu Kiều tự biết mình không phải đối thủ của anh, chuồn là thượng sách.
Tiếng Lục Hãn Kiêu từ phía sau vang lên, "Ngày mai mời em đi nông trường chơi nhé."
"Rầm!" Đáp lại anh là tiếng sập cửa.
"Lúc tức giận cũng mê chết người." Lục Hãn Kiêu vẻ mặt si mê, sau đó từ trên mặt đất đứng dậy, vuốt vuốt bắp đùi chỗ bị Chu Kiều đá, "Nhiệt tình cũng quá lớn, thật là không biết thương hương tiếc ngọc."
Weixin báo có tin nhắn, Lục Hãn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/han-phu-giao-xuan-binh/2347106/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.