Nghe được vấn đề này của Lục Hãn Kiêu, Từ Thần Quân cũng dứt khoát đặt chén trà xuống.
"Con biết chuyện của bố mẹ con bé chứ?" Từ Thần Quân hỏi.
"Biết rõ."
"Đương nhiên, mẹ không phải vì hai vợ chồng nhà đó ly hôn, liền giận chó đánh mèo lên con cái. Mẹ của con bé tên là Kim Tiểu Ngọc, nói đến người này, năm đó cũng là một nhân vật truyền kỳ, to gan, xử sự cởi mở, hơn nữa lại khéo đưa đẩy nịnh hót." Từ Thần Quân trong dường như không mất thời gian nhớ lại cũng đưa ra được mấy từ khách quan này.
"Mọi người đều ở trong một khu, ngẩng đầu không gặp cúi đầu gặp, chẳng cần tiếp xúc nhiều, lâu ngày cũng tự biết lòng nhau. Kim Tiểu Ngọc có một điểm khiến mẹ rất bội phục, chính là từ bé đã nhanh mồm nhanh miệng, có thể nói trắng thành đen, đem sai lầm đùn đẩy lên người người khác. Cô ta có thể tạo ấn tượng tốt trước mặt người lớn, mẹ tuyệt đối không thấy kỳ lạ."
Từ Thần Quân tạm ngừng, nói tiếp: "Ông bà nội con, chính là bị cái gọi là trời sinh ngây thơ hồn nhiên của cô ta làm mê muội, nhận cô ta làm con gái nuôi. Đúng là trò cười."
Lục Hãn Kiêu nghe đến đây đã hiểu ra lý do, anh tổng kết lại: "Tức là vì mẹ không thích mẹ Chu Kiều, cho nên cũng không thích cô ấy?"
Từ Thần Quân: "Đôi khi có những chuyện con không thể không tin tưởng, chẳng hạn như gen di truyền."
"Mẹ." Lục Hãn Kiêu hơi cong ngón tay, khớp xương hướng xuống dưới, nhè nhẹ gõ lên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/han-phu-giao-xuan-binh/2347126/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.