Lục Hãn Kiêu duy trì vẻ mặt kinh ngạc rất lâu.
Giờ phút này Chu Kiều và hình tượng xinh đẹp không có chút liên hệ nào với nhau, nước mắt nước mũi cô giàn giụa, tóc tai lộn xộn một bên mặt cũng bị nước mắt làm dính trên làn da, cô nhìn Lục Hãn Kiêu, nói: "Mặc kệ sau này có gặp bao nhiêu khó khăn, tới từ gia đình anh hay bất kỳ cái gì, em cũng sẽ cùng anh đối mặt."
Cô giống như một đứa trẻ bị tủi thân, mà Lục Hãn Kiêu chính là đồ vật cô đã nắm trong tay thật lâu nhưng lại không cẩn thận làm lạc mất. Mất đi rồi có lại một lần nữa, trải qua đủ loại cảm xúc mới cảm thấy càng thêm quý trọng.
Một tay Chu Kiều nắm lấy tay anh, nước mắt trào ra khỏi mí mắt, "Được không?"
Lục Hãn Kiêu không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn cô.
Chu Kiều sốt ruột, suy nghĩ hồi lâu mới bừng tỉnh hỏi: "Cầu hôn cần có nhẫn đúng không, em, lần sau em sẽ mua bổ sung cho anh. Anh thích kiểu dáng như thế nào? Đơn giản một chút được không, đeo trên tay không vướng víu, chủ yếu là... tiện lợi."
Lúc nói nửa câu cuối, giọng nói của cô càng lúc càng hạ thấp.
Lục Hãn Kiêu cuối cùng cũng không nhịn nổi mà nở nụ cười, đồi núi trùng trùng giữa hai hàng lông mày của anh giờ phút này đều được vỗ về thành gió thoảng.
Nếu như nói, Lục Hãn Kiêu từ nhỏ đến lớn đều là ăn sung mặc sướng, được tất cả mọi người yêu mến kính trọng. Vậy thì cuộc đời anh nếu muốn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/han-phu-giao-xuan-binh/2347150/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.