Từ khi sinh ra đến bây giờ, đây là lần đầu tiên Triệu Thế Hiển thấy nhục nhã và xấu hổ như vậy. Biết giấu mặt vào đâu bây giờ? Đã vậy, còn phải dọn dẹp chiến trường mà Phan Vân Kiều bày ra nữa chứ.
Theo lẽ thường thì năm rưỡi sáng Triệu Thế Hiển đã ra quán, nhưng hôm nay anh cố tình nán lại đến sáu giờ để đợi Phan Vân Kiều đi cùng. Ừ thì, đằng nào hai quán cũng ở đối diện nhau, đi cùng luôn cho vui. Biết được Phan Vân Kiều không ăn sáng nên anh chuẩn bị cho cô một phần. Anh mà cứ thế này không khéo Phan Vân Kiều chết mê chết mệt anh mất.
"Anh bị điên à?"
Sau sự kiện "quỷ khóc thần sầu" tối qua, Phan Vân Kiều có chút, à nhiều chút ngượng ngùng. Nhưng sáng nay khi thấy Triệu Thế Hiển đứng giữa nhà, cười ngây ngốc như vậy không nhịn được trêu chọc.
"Cho cô."
"Anh làm cho tôi à?"
Tên này tốt vậy sao?
"Thừa đó, ăn không hết."
"Xì, tưởng gì."
"Tưởng tôi làm cho cô à? Mơ mộng vừa thôi."
Hai người đi hai xe, suốt cả chặng đường một câu cũng không nói với nhau. Tiệm hoa của Tạ Thảo Nhi cũng được coi là làm ăn được, chỉ là có một vị khách hơi kì lạ.
"Anh muốn mua hoa gì ạ?"
"Tôi muốn mua tiếp bó hoa hôm qua."
Người đàn ông trước mặt trùm đồ kín mít, giọng nói thều thào, nên Phan Vân Kiều có ấn tượng sâu sắc về gã. Đây là lần thứ hai gã đến đây mua hoa, tự nhiên cô có dự cảm chẳng lành.
"Bạn gái anh có vẻ thích hoa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hang-xom-la-nguoi-yeu-kiep-truoc/388660/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.