-Cậu gọi tôi ra đây làm gì?- Nhi khoanh tay trước ngực, nhìn Bảo đang nằm nói.
-Chuyện hôm đó là do cô làm?- Ngữ khí khẳng định hơn là hỏi.
-Cậu nói chuyện gì?
-Đừng giả bộ, cả cô và tôi đều biết chúng ta đang nói đến chuyện gì.
-Cậu dựa vào đâu mà nói là tôi làm?
-Vì tôi rất hiểu cậu.- Bảo mở mắt ngồi thẳng dậy.
-Cậu nói thế là có ý gì?
-Tôi biết cậu sẽ không để yên cho bất kì cô gái nào gần Minh, tôi nói đúng chứ và lần này cũng không ngoại lệ?
-Cậu không có bằng chứng thì chớ có nói bừa.- Nhi vẫn bình thản.
-Dù cô có nhận hay không thì tôi vẫn muốn nói cho cô biết, đừng có động đến cô bé đó nữa.
-Chuyện này thì có liên quan gì đến cậu.- Nhi tức giận.
-Chỉ cần có liên quan đến Minh thì sẽ liên quan đến tôi.- Bảo nói có chút bí ẩn.
-Chuyện đó cũng liên quan đến tôi, không phải sao?
-Tôi đã nói rồi, tôi chính thức cảnh cáo cô đấy. Chỉ có tôi mới được quyền làm gì cô bé ấy.
-Cậu muốn làm gì?
-Đó là việc của tôi. Cô đi đi.
-Cậu...
Nhi ấm ức quay đi, trong trường này, có thể nói Bảo là người vô cùng nguy hiểm, Nhi cũng chẳng dám làm liều. Giữa Bảo và Minh từ lâu đã có xích mích, việc Bảo quan tâm đến Mai như vậy không biết là có ý gì. Chắc chắn có điều gì đó sẽ xảy ra.
Sau khi Nhi đã đi khuất, Bảo lười nhác đứng dậy đi về lớp, hôm nay Minh đã náo động cả trường một phen, phải xem bây
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hanh-phuc-don-gian-la-ta-duoc-ben-nhau/188104/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.