Đứa bé trong ảnh khoảng chừng ba bốn tuổi, thân trên mặc một chiếc áo len dệt kim màu vàng nhạt.
th*n d*** là một chiếc quần yếm bò màu xanh. Quai đeo hơi lỏng, tuột từ trên vai xuống, vắt vẻo trên khuỷu tay đứa nhỏ.
Điều thu hút sự chú ý nhất chính là đôi mắt của đứa nhỏ.
Đôi mắt đen láy tròn xoe, khi ngước nhìn ống kính trông giống hệt một chú cún con ngoan ngoãn.
Khiến người ta nhìn vào là thấy tràn đầy sự yêu mến.
Nếu như... bỏ qua con giun đang bị nắm chặt trong hai bàn tay đen thui của đứa nhỏ kia.
Kỷ Mân có chút ngạc nhiên, nhìn chằm chằm bức ảnh trong tay một hồi lâu.
Rồi lại ngước lên nhìn thiếu niên đang ngồi trên giường.
Lúc này Lục Nhiên đã chân trần nhảy xuống giường, đang cúi người nhặt những bức ảnh dưới đất.
Thấy Kỷ Mân đã cầm được một tấm, cậu cũng không vội nữa.
Chỉ là có chút không tự nhiên mà gãi gãi má, phàn nàn: "Sao anh tự nhiên lại vào đây."
"Ai bảo cậu không đóng cửa."
Kỷ Mân tùy ý đáp lại một câu, tầm mắt vẫn đặt lên bức ảnh trong tay, có chút yêu thích không nỡ rời.
Lục Nhiên đợi một lát, lại vươn tay hối thúc: "Sao anh vẫn chưa xem xong à?"
Ánh mắt Kỷ Mân di chuyển giữa bức ảnh và khuôn mặt của thiếu niên.
Đặc biệt là dừng lại rất lâu trên đôi mắt kia.
"Ảnh lúc nhỏ của cậu à, sao tìm thấy được hay vậy?" Anh hỏi.
Lục Nhiên vươn tay giật lấy bức ảnh từ tay anh, rồi quay người nhảy phắt lại lên giường.
Trên mặt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hao-mon-phao-hoi-bat-dau-phat-dien/3027694/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.