Lục Nhiên cuối cùng cũng hài lòng.
Cậu hếch cằm lên nói: "Vậy thì em sắp trở thành bạn trai của anh rồi nhé!"
Thiếu niên dõng dạc tuyên bố về sự thay đổi trong mối quan hệ của họ.
Điều này khiến Kỷ Mân – người lớn hơn cậu mười tuổi và thường xuyên tự xưng là trưởng bối – có chút không kịp trở tay.
Anh lại khẽ ho một tiếng.
Chỉ cảm thấy trái tim như đột ngột bồng bềnh trôi, mọi mệt mỏi, áp lực từ công việc đều lặng lẽ tan biến.
Nhẹ nhàng như một giấc mộng đẹp mà người ta không dám dễ dàng tin vào.
Kỷ Mân theo bản năng muốn nói rất nhiều điều.
Anh muốn bảo thiếu niên hãy suy nghĩ lại thật kỹ, muốn nói với cậu rằng dù đã hôn rồi... nếu cậu không thích thì cũng không cần coi là thật.
Nhưng mọi ý nghĩ cứ mãi quanh quẩn trong đầu vài vòng.
Thứ Kỷ Mân thốt ra lại chỉ là một âm đơn đầy khẳng định: "Ừm."
Thiếu niên đối diện lập tức bật cười rạng rỡ.
Đôi mắt cong lại như vầng trăng khuyết.
Cười xong, cậu lại nghiêm mặt lại, tỏ vẻ nghiêm túc: "Em nói thật đấy."
Vừa nói cậu vừa cúi đầu lật xấp tài liệu bên tay, chân thành bảo: "Em chuẩn bị nhiều thứ lắm đó!"
Cậu rút tài liệu ra, đặt lên bàn làm việc.
Giống như lúc đưa đơn từ chức, cậu trịnh trọng đẩy tới trước mặt Kỷ Mân.
Kỷ Mân đón lấy nhìn thử, hóa ra lại là một tờ phiếu khám sức khỏe, anh không khỏi nhướng mày kinh ngạc.
Thấy anh bất ngờ, thiếu niên đối diện khổ sở nhíu mày, giải thích:
"Em
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hao-mon-phao-hoi-bat-dau-phat-dien/3027702/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.