Vừa nhìn thấy máu, trong đầu Kiều Sơn Ôn chỉ có một ý nghĩ: Văn Lạc có chứng sợ máu. Cô không nghĩ ngợi gì thêm, vội vàng ôm lấy Văn Lạc - người đang tái nhợt vào lòng, lo lắng cô ấy sẽ xảy ra chuyện. Có lẽ buổi tối hôm đó cũng đã để lại một bóng ma tâm lý trong Kiều Sơn Ôn, khiến cô không thể chịu nổi việc thấy Văn Lạc gặp chuyện. Cô không muốn cơ thể Văn Lạc có thêm bất kỳ vấn đề gì. Chỉ cần một chút bất thường cũng làm cô hoảng hốt. "Đừng nhìn..." Văn Lạc cứng đờ cả người, đầu óc trống rỗng. Một lúc lâu sau, cô mới dần ghép được từng dòng suy nghĩ rời rạc về với hiện tại: mình đang được Kiều Sơn Ôn ôm vào lòng. Âm thanh hỗn loạn bên ngoài dường như bị ngăn cách bởi một lớp rào chắn, trở nên mờ nhạt. Có lẽ do Kiều Sơn Ôn đã che tai cô, khiến mọi thứ trở nên mơ hồ. Trong tư thế này, gương mặt của Văn Lạc áp sát vào ngực Kiều Sơn Ôn, đầu mũi vùi vào lớp vải mềm mại như len lông cừu, ấm áp lạ thường. Văn Lạc không thể phân biệt được nhịp tim dồn dập đinh tai nhức óc mình nghe thấy là của ai - là của cô hay của Kiều Sơn Ôn. Cũng không rõ là mặt cô nóng bừng hay nhiệt độ cơ thể Kiều Sơn Ôn quá cao. Toàn thân cô cứng đờ, không biết phải cử động thế nào. Các nhân viên trong quán tất bật sơ cứu cho ông chủ mập, gọi xe cấp cứu 120. Một người quay ra nói với mọi người: "Rất xin
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3004982/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.