Vì ý nghĩ quá đỗi vượt rào của mình, Văn Lạc cảm thấy nội tâm chấn động. Lo âu, kinh ngạc, bối rối và có phần chột dạ.
Giọt nước mắt mong manh của người kia bất cẩn rơi khỏi khóe mắt. Kiều Sơn Ôn giơ tay lên lau đi, và Văn Lạc nhận ra tay Kiều Sơn Ôn đang khẽ run.
Vừa rồi thật sự bị dọa sợ.
Văn Lạc vội buông cô ra, lấy từ trong túi một gói khăn giấy, rút ra một tờ đưa cho cô: "Gan cậu sao nhỏ thế này chứ..."
Kiều Sơn Ôn chẳng thèm nhận đồ của cô, không lấy khăn giấy mà tự dùng tay lau nước mắt. Cô quay đầu đi, không muốn để người này thấy mình khóc.
Bị ức h**p, giận dỗi, vậy mà chẳng mắng lại lấy một câu, chỉ muốn trốn đi khóc một mình.
Hoàn toàn không có chút công kích nào, mềm mại, buồn bực, như một con mèo bị bắt nạt đến mức ngay cả hà hơi cũng không dám.
Cảm giác tội lỗi trong lòng Văn Lạc càng trở nên mãnh liệt, xen lẫn một nỗi xung động cấm kỵ, không dám nhìn thẳng.
Trước đây cứ muốn chọc người ta khóc, giờ thật sự khóc rồi, Văn Lạc lại lúng túng không biết làm gì.
"Kiều Sơn Ôn..."
"Đừng khóc nữa mà."
Giọng cô bất giác dịu xuống, cẩn thận từng chút: "Cậu... để tôi lau nước mắt cho cậu. Xin lỗi nhé..."
Kiều Sơn Ôn không lên tiếng, Văn Lạc bèn tự mình đến gần cô.
Cúi mắt xuống, một tay nhẹ nhàng nâng cằm Kiều Sơn Ôn, cảm nhận được làn da cô mềm mại đến kinh ngạc, mặt thì nóng hổi.
Một tay khác dùng khăn giấy lau
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3004984/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.