Những khi nỗi nhớ dâng lên đến tận cùng, cô từng nghĩ rằng họ sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.
Vào khoảnh khắc cô chật vật, thảm hại nhất, cô ấy lại bất ngờ xuất hiện như vậy.
Văn Lạc không hề chứng kiến sự trưởng thành của Kiều Sơn Ôn. Cho đến khoảnh khắc này, hình ảnh trong ký ức của Văn Lạc vẫn là một hội trưởng mặc đồng phục học sinh, buộc tóc đuôi ngựa cao, nước da trắng trẻo, nét lạnh lùng trong trẻo như vầng trăng sáng.
Hội trưởng... Đã tám năm trôi qua. Không bị giam giữ trong ký ức của cô, ở thế giới nơi Văn Lạc không thể nhìn thấy, Kiều Sơn Ôn cũng đã trở thành một người phụ nữ trưởng thành và mạnh mẽ. Cô ấy cũng đã học cách trang điểm, đôi môi đỏ dưới ánh đèn cam ấm áp trở nên xinh đẹp rực rỡ. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác dài màu đen, hai tay đút túi, đứng trong tuyết, mái tóc dài đen nhánh mặc gió lạnh lướt qua, mắt hơi nheo lại, bình tĩnh nhìn cô. Tại Đế Đô, trong một đêm tuyết rơi và say khướt đầy chật vật, cô ấy lại một lần nữa bước vào thế giới của Văn Lạc. Quá bất ngờ, quá nhiều cảm xúc không thể nói thành lời và những ký ức bị phong kín đồng loạt ùa về, khiến ánh mắt trở nên hoảng loạn, khiến hơi thở trở nên nặng nề. Tâm trí như sóng cuộn trào, những ký ức tưởng đã quên bỗng hiện lên rõ ràng trước mắt. Hai người cứ thế đối diện nhau vài giây. Là Kiều Sơn Ôn phá vỡ bầu không khí chết lặng không thể diễn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005009/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.