Ánh nắng sớm xuyên qua khe hở của rèm cửa, chiếu vào trong phòng. Căn phòng bày biện đơn sơ, nhưng cũng may sạch sẽ gọn gàng. Dưới ánh nắng ấm áp lại toát ra vài phần ấm cúng.
Văn Lạc nằm nghiêng trên giường, ôm lấy một chiếc gối, ngủ rất yên lành.
Ánh sáng từ từ di chuyển, chiếu lên khuôn mặt làm hàng mi cô khẽ run, cô chậm rãi mở mắt ra, bị ánh nắng chói vào liền lập tức nhắm lại.
Buông chiếc gối ra, cô trở mình trên giường, dùng cánh tay che mắt.
Cô nằm im một lát, rồi dời cánh tay xuống, che lên môi mình. Cảm giác mềm mại nơi môi khiến toàn thân cô run lên.
Lúc này Văn Lạc mới hoàn toàn tỉnh táo.
Ký ức mập mờ sau cơn say tối qua như chiếc van bị vặn mở, lập tức tràn về.
Trái tim Văn Lạc đập dồn dập, cô chống người dậy, hốt hoảng đưa mắt nhìn xung quanh — trước mặt là căn phòng trọ đơn đang ở, chỉ cần liếc mắt là nhìn rõ toàn cảnh.
Cô đã sống ở đây gần một tháng, nhưng vẫn chưa quen được với kiểu môi trường này: vắng vẻ, đơn sơ, cũ kỹ.
Không có bóng dáng của Kiều Sơn Ôn.
Mọi thứ đều trống rỗng.
Tám năm nay, Văn Lạc đã mơ quá nhiều giấc mơ, mà mỗi lần tỉnh dậy, khung cảnh trước mắt đều giống hệt như bây giờ.
Tỉnh mộng, tất cả điều đẹp đẽ đều tan biến.
Chỉ là mơ thôi sao?
Nhưng cảm xúc mãnh liệt đó, nụ hôn xâm lược đầy mạnh mẽ, hơi thở hòa vào nhau sau khi hôn...
Từng hình ảnh say mê, mơ hồ nhưng rõ ràng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005010/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.