Văn Lạc nóng nảy dễ cáu, hễ nổi giận là đầu đau như muốn nứt ra, hoàn toàn không thể kiểm soát cảm xúc của mình. Cô xua đuổi Chu Thư Nhiễm, người luôn quan tâm đến cô và khiến Chu Thư Nhiễm đau lòng đến tột cùng.
Cô được bác sĩ đưa về lại phòng bệnh, sau khi được trấn an thì nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà trống trải, cảm thấy như trút được gánh nặng, nhưng chẳng bao lâu sau lại thấy cô đơn đến vô hạn, lại khát khao có ai đó không chút do dự mà ở bên cạnh mình.
Từ khi nào thì cô lại trở nên thất thường như thế này? Cô chẳng còn gì cả – cô vẫn luôn nghĩ như vậy.
Cô biết tính cách thất thường này của mình chỉ khiến những người quan tâm bị liên lụy. Chu Thư Nhiễm mỗi ngày đều sống trong bất an, sợ cô tâm trạng không tốt, sợ cô buồn, sợ cô đau lòng, sợ cô phát bệnh, sợ cô nghĩ quẩn rồi nhảy lầu, lại còn phải chịu đựng cơn cáu gắt thay đổi thất thường của cô.
Gánh nặng – loại bệnh nhân như cô là một gánh nặng.
Ai đến gần cũng sẽ trở nên bất hạnh, sẽ phải chịu khổ.
Văn Lạc chỉ có thể ở một mình.
Văn Lạc chỉ còn lại một mình.
Văn Lạc lại trở nên bi quan.
Cô rất tuyệt vọng.
Cô lại bắt đầu nghĩ, tại sao lúc trước mình không thể được giải thoát.
Bác sĩ Hứa cũng đã nói với Kiều Sơn Ôn về chuyện Văn Lạc lại tái phát. Không lâu sau, khi Văn Lạc rời phòng bệnh để đi kiểm tra, cô đã thấy người ấy ở hành
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005036/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.