Kể từ ngày Kiều Sơn Ôn bày tỏ tình cảm với cô và bị cô tức giận phản kháng, Kiều Sơn Ôn không còn đến quấy rầy cô nữa, chỉ lén nhìn cô từ xa, lén gửi hoa cho cô.
Ngày đó Văn Lạc dường như đã nói rất nhiều lời cay nghiệt, nói rằng không muốn gặp lại cô nữa, nói rằng cô là kẻ lừa dối.
Văn Lạc từng nghĩ Kiều Sơn Ôn sẽ không chịu từ bỏ dễ dàng như vậy, nhưng giờ đây khi Kiều Sơn Ôn thật sự không ép buộc cô nữa, thật sự muốn buông tay, thì trong lòng Văn Lạc lại dâng lên một cảm giác ngổn ngang trăm mối, bối rối không nói nên lời.
Sợi xích vô hình từng trói buộc cả thân thể lẫn tâm trí trong khoảnh khắc ấy bỗng lơi lỏng và gãy đứt, Văn Lạc cảm thấy như trút được gánh nặng. Nhưng đồng thời, một nỗi đau không thể diễn tả bằng lời cũng dâng lên, như thể một điều gì đó quan trọng đang bị rút ra khỏi thân thể cô. Toàn thân cô căng cứng, tim đập loạn nhịp, sinh ra một phản ứng và h*m m**n muốn đưa tay giữ lấy.
Kiều Sơn Ôn nói yêu cô, rất yêu rất yêu cô.
Văn Lạc hít sâu một hơi, bất chợt ngẩng đầu lên. Không biết từ khi nào cửa sổ ghế sau của chiếc xe kia đã được hạ xuống, Kiều Sơn Ôn nghiêng mặt, đang nhìn cô.
Cô ấy buộc tóc đuôi ngựa thấp, mái tóc trước trán đã lâu không được cắt tỉa, rũ xuống hai bên má hơi rối, môi mím chặt, vành mắt ửng đỏ, ánh mắt chất chứa nỗi buồn đau.
Cô ấy không bước đến gần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005037/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.