Văn Lạc sững người, tim như ngừng đập một nhịp. Cô vội vàng nhìn kỹ lại, nhưng không ngờ Hoắc Chỉ Chỉ bất ngờ nhảy ra chắn trước tầm mắt cô, cô gái cười tươi rói, đưa bó hoa hồng trong tay ra, ngọt ngào nói: "Chị ơi, tặng ...."
Văn Lạc đứng dậy, né tránh cô nàng. Hoắc Chỉ Chỉ quay đầu, gương mặt đầy khó hiểu: "Sao vậy?"
Ánh sáng trong quán bar mờ ảo, người ra vào đông đúc, bóng dáng kia đã biến mất giữa dòng người, không thể lần theo được.
Hoắc Chỉ Chỉ lại hỏi sau lưng: "Chị tìm ai thế?"
Văn Lạc không cam lòng, lại tìm kiếm thêm một lúc. Cơn bàng hoàng lúc ấy có lẽ chỉ là ảo giác thoáng qua, lúc bình tĩnh lại thì chẳng còn chút cảm giác chân thật nào, cô bắt đầu nghi ngờ chính mình.
Có thể thật sự là nhìn nhầm rồi.
Văn Lạc hít sâu một hơi, điều chỉnh lại nhịp tim, "Không có gì."
Cô quay đầu nhìn Hoắc Chỉ Chỉ, giọng điệu mang theo vẻ người lớn nói chuyện: "Hôm nay sao lại tới nữa? Không phải em còn phải đi học sao?"
Hoắc Chỉ Chỉ "hì hì" cười, nhét bó hoa vào tay cô: "Không có~ Em tối nay không có tiết. Với lại, học làm sao mà quan trọng bằng chị chứ. Dù tối nay có tiết, nghe nói chị đến hát, em trốn học cũng phải tới chứ sao, trên đời này chị là quan trọng nhất!"
Văn Lạc liếc nhìn cô một cái, chẳng hề cảm động, tiện tay đặt bó hoa sang một bên, vừa đi vừa nói:"Chị không thích kiểu như em."
Hoắc Chỉ Chỉ sững sờ, vội vàng đuổi theo sau: "Không thích
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005040/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.