"Mình không kìm được..."
"Mình nhớ cậu lắm..."
"Mình chỉ muốn trốn trong một góc, lén nhìn cậu thôi... mình tưởng cậu sẽ không thấy mình, mình không có ý định làm phiền đâu, mình biết mà, xin lỗi..."
Kiều Sơn Ôn cố gắng giải thích, giọng lạc đi, cơ thể như không còn chống đỡ nổi nữa, lại loạng choạng lùi về sau, bật ra một tiếng rên khẽ, nhưng ánh mắt vẫn tha thiết nhìn về phía Văn Lạc.
Người con gái ấy bày ra một dáng vẻ yếu mềm chưa từng có, giọng nói dịu dàng như đang thì thầm, hạ mình nhận lỗi. Vì say rượu, gương mặt đỏ bừng, giọng nói ướt át, rõ ràng đến đứng còn không vững mà vẫn cố chấp muốn nói rõ với Văn Lạc rằng mình không hề có ý đồ gì quá đáng, chỉ là vì thật sự quá nhớ cô nên mới lén đến nhìn.
Kiều Sơn Ôn từng thẳng thắn thế này bao giờ chưa? Ngoài lần tỏ tình bị Văn Lạc từ chối ra thì chưa từng.
Là vì uống say sao? Nhìn cô ấy không tỉnh táo chút nào. Hóa ra lúc say lại dễ thương đến vậy, Văn Lạc quen cô ấy bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên biết.
Cảm giác có phần không quen.
Thế nhưng sự nhớ nhung không chút che giấu kia vẫn như một chiếc lông vũ khẽ lướt qua tim Văn Lạc, để lại một cảm giác mềm mại tê dại.
"Cậu đừng ghét mình nữa, được không?" Kiều Sơn Ôn khẩn khoản.
"......."
Văn Lạc không đáp. Kiều Sơn Ôn tưởng cô ấy lại không muốn nói chuyện với mình, trong lòng càng buồn hơn, vành mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào. Cô hít
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005041/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.