Cậu sắp đi rồi sao? Mình có thể ôm cậu một cái không? Chỉ một giây thôi. Sự phiền muộn trước đó vì nghĩ rằng Kiều Sơn Ôn không còn cần đến mình nữa phút chốc tan biến, cả trái tim Văn Lạc như bị ngâm trong cái bong bóng ấm ức mang tên Kiều Sơn Ôn, ngâm đến mềm lòng. Chỉ một giây thôi sao? Văn Lạc bắt được ánh mắt của cô — trong mắt Kiều Sơn Ôn có sự ngưỡng mộ dành cho Lâm Giản, ngưỡng mộ chuyện tình của Lâm Giản và Lộc Miên, yêu nhau ngọt ngào, hạnh phúc đến thế. Ngay khoảnh khắc ấy, Văn Lạc cũng tự hỏi: tại sao Kiều Sơn Ôn lại không thể hạnh phúc? Văn Lạc không hề hay biết, chỉ vài giây mình thất thần ấy, trái tim Kiều Sơn Ôn đã trải qua bao nhiêu thấp thỏm, biểu cảm của cô từ căng thẳng dần dần chuyển sang tuyệt vọng, như thể chỉ cần một giây nữa thôi là sẽ nói: Không sao đâu, Lạc Lạc, cậu đi đi. Cô sẽ chủ động tạo cho Văn Lạc một lối thoát. Nhưng Văn Lạc lại có thể tưởng tượng ra được sau khi mình rời đi, Kiều Sơn Ôn sẽ cô đơn đến mức nào — có thể hình dung được dáng vẻ cô ngồi một mình trên giường bệnh, nhìn ra ngoài cửa sổ buồn bã, lặng thinh. Kiều Sơn Ôn sẽ khóc sao? Có lẽ có... Giống như sáng nay, một mình trùm chăn, thương đau một mình. Văn Lạc chợt nhận ra mình không có biện pháp không đáp ứng cô ấy, không có cách nào từ chối được. Vậy thì, ôm một cái đi. Một cái ôm sẽ làm tăng nhiệt độ, nhất là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005048/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.