Bề ngoài thì trông Kiều Sơn Ôn rất ngoan, nói ôm một giây thì ôm đúng một giây, thế mà sau lưng lại giở chiêu trò nhỏ như vậy.
Bảo sao lúc Văn Lạc sắp đi, cô ấy lại đỏ bừng mặt chui vào chăn. Sau khi cô đi rồi, không biết với tâm trạng và dáng vẻ thế nào mà cô ấy lại lấy điện thoại ra, gõ mấy dòng kia rồi đăng lên?
Có lẽ là mặt đỏ ửng, vừa mừng thầm vừa xấu hổ...
Tâm trạng của Văn Lạc vô cùng phức tạp, cảm thấy thật kỳ lạ, hình như lại phát hiện ra một mặt không muốn ai biết của Kiều Sơn Ôn.
Giống như việc cô ấy nhìn có vẻ lạnh lùng, nhưng thực chất là kiểu dễ nước mắt không kiểm soát được — phải chăng từ "cảm giác tương phản" chính là được sinh ra dành cho cô ấy?
Bị tò mò thôi thúc, Văn Lạc bấm vào ảnh đại diện của cô ấy, phát hiện ra không chỉ có mỗi một bài đăng kia, mà còn rất nhiều bài khác, kéo mãi không hết. Hầu hết đều là chữ, thỉnh thoảng có kèm ảnh, đa phần là những lời tâm sự ngắn ngủi của cô ấy.
Ví dụ như hôm qua, có ảnh bó hoa tặng Văn Lạc kèm dòng chữ:【Không biết cậu ấy có thích không?】
Lùi về hôm trước nữa:【Hôm nay không đợi được cậu ấy】
Lùi nữa là buổi sáng hôm đó ở khách sạn, khi hai người không vui vẻ mà chia tay:【Làm cậu ấy giận rồi, không biết phải làm sao cho tốt. Cậu ấy không nói thẳng là muốn đuổi mình đi, vậy có phải là vẫn có thể tiếp tục tranh thủ không? Làm sao
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005049/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.