Đây là lần thứ hai Văn Lạc đến nhà Kiều Sơn Ôn. Cô phải tìm một lúc lâu mới thấy hộp thuốc, may mà trong đó có nhiệt kế, thuốc men cũng đầy đủ, không cần gọi đồ bên ngoài, cũng không làm chậm trễ.
Văn Lạc xách hộp thuốc quay lại bên giường, người phụ nữ đang say ngủ vẫn giữ nguyên tư thế cũ, không hề nhúc nhích. Văn Lạc ngồi xuống cạnh giường, cúi người chạm vào cô ấy, cảm thấy nhiệt độ cơ thể còn nóng hơn lúc trước.
Cô dùng nhiệt kế đo nhiệt độ cho đối phương: ba mươi chín độ.
Văn Lạc giật mình, sao lại sốt cao đến thế?
Là cảm lạnh sao?
Kiều Sơn Ôn hôm nay đi dự tiệc tối, vì muốn đối phó với lời hẹn đột ngột của Văn Lạc nên đến cả váy dạ hội cũng chưa kịp thay. Trời thu về đêm lạnh lẽo, vậy mà cô ấy lại mặc đồ mỏng manh, còn ngồi trên bậc thềm lạnh lẽo. Vốn dĩ sức khỏe đã không tốt, sao có thể không bị cảm? Cô ấy còn uống say nữa, hẳn là càng khó chịu hơn.
Văn Lạc bây giờ mới hiểu ra, người như Kiều Sơn Ôn luôn giữ mình, nếu không phải đã khó chịu đến mức không chịu nổi, sao có thể thất thố đến độ ngồi bệt xuống đất?
Có phải cô ấy đã phát sốt từ sớm rồi không? Chỉ là vẫn không nói cho Văn Lạc biết, để Văn Lạc tưởng rằng cô ấy chỉ vì say rượu mà lơ mơ...
"Sơn Ôn..." Văn Lạc vừa áy náy vừa thương xót, vươn tay nhẹ nhàng v**t v* gương mặt đang nóng bừng của cô. Kiều Sơn Ôn không đáp lại, chỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005065/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.