Mãi đến khi trời sáng, Văn Lạc mới mơ màng thiếp đi, nhưng chẳng bao lâu sau đã bị những tiếng động khe khẽ làm tỉnh giấc.
"...Sơn Ôn!"
Ngay cả trong mơ cũng là Kiều Sơn Ôn đang gặp ác mộng, Văn Lạc giật mình ngồi bật dậy khỏi giường, không kịp phản ứng mà chạm phải ánh mắt của Kiều Sơn Ôn.
Kiều Sơn Ôn đang yên tĩnh tựa vào đầu giường, vẻ mặt không có gì bất thường. Văn Lạc sững người, th* d*c quay đi hướng khác, khẽ nói: "Xin lỗi..."
Sự đối lập quá lớn giữa giấc mơ và hiện thực khiến đầu óc cô rối bời, nhất thời không biết nên đối mặt với cô ấy như thế nào, Văn Lạc nói: "Mình đi rửa mặt một chút."
Rồi cô như chạy trốn vào nhà vệ sinh.
Ánh mắt Kiều Sơn Ôn dõi theo cô dừng lại nơi cánh cửa khép kín, ánh nhìn dịu dàng hẳn đi, rất lâu vẫn chưa dời mắt.
.........
Khi từ nhà vệ sinh bước ra, gương mặt mộc của Văn Lạc có phần tiều tụy, làn da trắng bệch, viền mắt sưng đỏ, ánh mắt cũng rũ xuống, tóc dài rối bời, không được chăm chút.
"Sơn Ôn..." Không biết bây giờ Kiều Sơn Ôn có chịu nói chuyện với mình không, Văn Lạc khẽ gọi, giọng cô cũng hơi khàn, không biết có phải do đã khóc tối qua hay không.
Rõ ràng đã cố gắng kiềm chế không bật khóc thành tiếng rồi.
"Hôm nay... tâm trạng đỡ hơn chút nào chưa?"
Kiều Sơn Ôn khẽ "ừ" một tiếng.
Rất lạnh nhạt, nhưng với Văn Lạc, người đã bị lạnh nhạt cả ngày hôm qua, thì đây đã là một tín hiệu tốt, ít nhất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005077/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.