Văn Lạc nằm trong lòng Kiều Sơn Ôn ngủ thiếp đi.
Sau đó, cả hai đều rơi nước mắt.
Đi đến bước đường hôm nay, Kiều Sơn Ôn - người luôn đa nghi, bất an, quen với việc co mình lại để tự bảo vệ, cuối cùng đã đánh cược tất cả, không giữ lại điều gì, đem toàn bộ con người mình đặt trước mặt Văn Lạc để tùy cô xử lý.
Đó là một trái tim xấu xí, vặn vẹo và u ám, vĩnh viễn không thể trở lại bình thường, như thể bị nguyền rủa, tỏa ra sự kinh hoàng; những gì nó chứa đựng khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng thấy sợ.
Vậy mà Văn Lạc không sợ cũng không chán ghét, cô nâng niu trái tim đó trong lòng, cẩn thận ôm lấy, dùng quần áo bọc lại không để nó bị gió lạnh, nói rằng đó là báu vật của cô.
Khi phát hiện người yêu của mình từng chịu nhiều đau khổ như vậy, phát hiện bản thân được yêu sâu đậm đến thế, chú cún nhỏ liền vừa khóc vừa kể lể sự ấm ức và lòng trung thành của mình: "Kiều Sơn Ôn, cậu có biết không? Minh thật sự không thích cậu quá hiểu chuyện quá hiểu lòng người đâu, điều đó khiến mình cảm thấy cậu không đủ yêu mình, không đủ quan tâm mình. Mình thích cậu ghen tuông, có thể bắt mình tắm rửa toàn thân một lần, có thể không cho mình để ý tới cô gái kia, không cười với cô gái kia nữa, không nói với cô gái ấy dù chỉ một câu."
"Mình thật sự rất muốn cậu cũng có thể dựa dẫm vào mình, những chuyện buồn cậu cũng có thể
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005078/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.