"Văn Lạc..." Kiều Sơn Ôn rõ ràng bị âm tiết kỳ diệu này đâm trúng, cảm giác tê dại lan khắp tim, cô nhìn Văn Lạc, hơi thở bắt đầu gấp gáp.
Vừa rồi thật sự là Văn Lạc kêu sao?
Văn Lạc đang làm gì thế?
Cô ấy đang thể hiện một kiểu ngoan ngoãn và trung thành đến mức khiến Kiều Sơn Ôn rung động từ tận xương tủy.
Không hề cảm thấy xấu hổ, thậm chí còn có phần hưởng thụ, trong đó còn mang theo một khao khát cấm kỵ nào đó. Kiều Sơn Ôn không kiềm được mà siết chặt tay cô, nhìn vào mắt cô, hỏi vu vơ: "Cậu là gì vậy?"
Là gì sao?
Văn Lạc nhân lúc đó cúi đầu liếc trộm giao diện trò chuyện trong tay Kiều Sơn Ôn, trong lòng đã hiểu rõ nguyên nhân khiến bạn gái mình đột nhiên lạnh nhạt. Đôi mắt cong cong khi cười như ẩn chứa cả đại dương rộng lớn, sóng nước rực rỡ cuộn trào dồn dập về phía người phụ nữ trước mặt. "'Chị' muốn em là gì?"
Giọng nói trầm thấp như ép xuống cổ họng, Văn Lạc khiến bầu không khí trở nên ái muội và đầy cấm kỵ. Tim Kiều Sơn Ôn như đập rộn ràng hơn trong bóng tối khi câu nói kia vừa dứt.
Cô siết lấy cổ tay Văn Lạc, giọng khàn khàn: "Văn Lạc, mình muốn cậu ngoan một chút."
Văn Lạc nghiêng đầu, trông có vẻ ngoan nhưng cũng không hoàn toàn như thế: "Em còn chưa đủ ngoan sao? Chị còn muốn em ngoan thế nào nữa?"
Biết cô đang trêu chọc mình, nhưng h*m m**n trong lòng lại khiến Kiều Sơn Ôn nghiêm túc hơn: "Cậu định trả lời cô
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005080/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.