"Bé ơi, mình mặc cái này trông thế nào?"
"Đẹp lắm."
Tiệc tối bắt đầu lúc bảy giờ, nhưng khoảng ba giờ là Văn Lạc đã bắt đầu trang điểm, suốt buổi cứ loanh quanh trong phòng thay đồ, thử quần áo, cân nhắc cách phối đồ, nghĩ xem nên trang điểm thế nào.
Có thể thấy cô rất hào hứng. Cùng nhau đi dự tiệc, hoàn toàn không bận tâm đến chuyện xã giao mệt mỏi hay các mối quan hệ phiền hà, đây vốn là lĩnh vực Văn Lạc rất giỏi. Cô chỉ quan tâm đến việc bạn gái muốn dắt cô đi gặp bạn bè, muốn nắm tay cô, muốn công khai thể hiện tình cảm trước ống kính và đám đông.
"Thế còn bộ này thì sao? Tôn dáng không?"
"Ừm, tôn dáng."
Văn Lạc tiếp tục chọn quần áo, còn Kiều Sơn Ôn thì đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn cô.
Văn Lạc mặc gì cũng đẹp, dù là phong cách ngầu lạ hay rực rỡ quyến rũ, thế nào cũng khiến cô say mê, khiến h*m m**n chiếm hữu trong lòng cô lại dâng cao một bậc.
Có điều, dạo này Kiều Sơn Ôn đã dần điều chỉnh được tâm lý, học cách yêu Văn Lạc dưới danh nghĩa "người của Kiều Sơn Ôn" mà xuất hiện trước mắt mọi người. Ai ai cũng có thể nhìn thấy vẻ đẹp của Văn Lạc, và ai ai cũng biết, Văn Lạc đã thuộc về Kiều Sơn Ôn. Không cần lo lắng người khác thèm muốn cô ấy, vì cô biết, Văn Lạc sẽ rất nghe lời.
Cô biết Văn Lạc say mê mình đến mức nào, biết trái tim cô ấy đang nằm trong tay mình.
Văn Lạc như một hạt giống được gieo trong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005084/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.