Phát hiện Kiều Sơn Ôn định rời đi, Phùng Chi Hinh nhanh tay giữ chặt cổ tay cô, nhưng lại bị cô hất ra một cách dứt khoát, phản ứng rõ ràng là kháng cự.
Phùng Chi Hinh cau mày, một lần nữa mạnh bạo nắm lấy cô, ép cô quay người lại, ánh mắt đầy đau thương nhìn cô: "Kiều Sơn Ôn, những năm qua cậu đã từng quan tâm tới tin tức của tôi chưa?"
"Cậu có biết bây giờ tôi thế nào không?"
Bây giờ cô ta đã có khối tài sản hàng trăm triệu, đã công thành danh toại, chẳng còn là kẻ yếu đuối, đáng thương như ngày xưa nữa.
"Tôi đã nói từ lâu rồi, cô ta rồi sẽ có kết cục như thế. Tôi đã nói rồi, chúng ta và cô ta mãi mãi không cùng đường. Cô ta mất cha mẹ thì chỉ là đồ bỏ đi, không thể làm nên chuyện gì lớn. Còn chúng ta, chỉ có chúng ta, mới có thể dựa vào chính mình mà từng bước đi đến hôm nay. Năm đó, sao cậu lại không tin tôi?"
Kiều Sơn Ôn bình thản nói: "Buông tay."
"Bây giờ cậu vẫn không tin." Phùng Chi Hinh cười khẩy.
"Sơn Ôn, chia tay cô ta đi." Phùng Chi Hinh nói.
"Cậu tưởng tình yêu của hai người vững chắc lắm sao? Rõ ràng chẳng hề thẳng thắn, cũng chẳng hề xứng đôi. Có nhiều bí mật cậu không thể giấu cả đời, nguy cơ thì luôn tồn tại. Cậu và cô ta không phải người cùng thế giới, cô ta mãi mãi không hiểu được cậu, chỉ có tôi..."
"Cậu ư?" Kiều Sơn Ôn cười lạnh, sự khinh miệt hiện rõ trong ánh mắt.
Phùng Chi Hinh cũng cười
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/3005085/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.