Editor: Nại Nại
Ý tưởng chợt hiện lên, Quý Lan quyết tâm, cô dùng đầu lưỡi ấn chiếc kim vào vòm miệng phía trên rồi nuốt nước xuống.
Vì sao nhất định phải tự mình hại mình mới có thể trả thù được Tôn Linh?
Nếu như sự thống trị của dư luận vào năm nay vẫn chưa đủ mạnh, vậy để Quý Lan cô châm thêm dầu vào lửa cho, đảm nhiệm người dẫn đầu đi.
Vẻ mặt cô không cảm xúc lấy kim ra. Quý Lan đứng lên thu dọn đồ đạc rời khỏi trường học.
___
Về đến nhà.
Cô ngáo ngơ nhìn thông báo 99+ từ tin nhắn riêng chưa đọc cùng với bình luận và lượt chia sẻ trên điện thoại.
"Cẩu Đản?" Quý Lan nheo mắt nhìn quả bóng lông màu vàng shit trong góc tường: "Thành thật khai báo đi, ban ngày mi làm gì?"
"..." Vẻ mặt Cẩu Đản vô tội lui về sau hai bước: "Không có nha."
Quý Lan lấy một miếng bánh pudding ra lắc lắc trong tay. Cái đầu nhỏ lông xù xù của Cẩu Đản cũng di chuyển theo, vẻ mặt nó vô tri nhìn chằm chằm vào pudding, nước dãi sắp chảy ra khỏi miệng rồi: "Ta chỉ dẫm có vài cái hà, sau đó thì nó bắt đầu run lên!"
"Hù chết cục cưng luôn!" Nói xong còn bổ xung thêm một câu, vẻ mặt tủi thân.
Quý Lan: "..."
Thuận tay ném pudding xuống đất, Cẩu Đản chổng mông mổ bao bì ra, vui vẻ gặm nhấm.
Cô nhìn bình luận và từng bài viết chia sẻ.
[Đông Kinh không có mưa: A A A! Mẹ ơi con nhìn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/he-thong-bien-toi-thanh-blogger-noi-tieng/2749094/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.