Sau khi về nước, Lê Sầu mở một quán bar ở Nguyệt Cảng.
Đới Lam và Chử Tri Bạch cũng là quen biết cậu ta trong một quán bar ở Mỹ.
Cậu ta là một nghệ sĩ rock ‘n roll, vừa chơi guitar vừa hò hét, lúc nào cũng hừng hực khí thế. Ban đầu Chử Tri Bạch muốn theo đuổi người ta, thế nhưng trong lòng Lê Sầu đã có bạch nguyệt quang, chẳng thêm để ý đến họ Chử.
Nhưng nhậu cùng nhau vài lần, mọi người cũng dần trở nên thân thiết, Chử Tri Bạch vốn là kẻ không đặt nặng chuyện tình cảm, cuối cùng bọn họ vẫn kết giao bằng hữu.
Sắp tới Noel, quán bar tổ chức sự kiện, Chử Tri Bạch tìm mọi cách kéo Đới Lam đến góp vui.
Kết quả chính là Lê Sầu mải xem ca sĩ hát trên sân khấu, Đới Lam ngồi một góc uống soda, chỉ còn một mình Chử Tri Bạch cô đơn ở quầy bar uống rượu.
Y nốc hai ly, tâm sự một lúc với người lạ ngồi cạnh sau đó bắt đầu cảm thấy chán, rốt cuộc quay lại bên cạnh Đới Lam tìm chuyện để nói tiếp.
Đới Lam căn bản không để ý đến Chử Tri Bạch, hắn dựa lưng lên sofa nhắm mắt dưỡng thần, cảm thấy Chử Tri Bạch ngồi xuống bên cạnh cũng không buồn mở mắt, tiếp tục giả vờ ngủ.
“Bớt diễn đi, giả trân vãi.”
Đới Lam vẫn không nâng mí mắt lên, thậm chí còn nhíu mày một cách mất kiên nhẫn.
“Sao ông anh phải khổ thế nhỉ? Vào quán bar để ngủ? Mấy người bị bệnh trầm cảm đều có sở thích quái lạ ghê?”
Đới Lam vẫn nhắm hờ mắt như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hieu-ung-gia-duoc-ham-ngu-dinh-ly/2995218/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.