Tỉnh lại không thấy ai bên cạnh, Đới Lam lập tức hoảng loạn.
Trong đầu hắn nhớ lại mọi việc xảy ra đêm qua, vùng não phụ trách tư duy trực tiếp c.hết lặng vì quá sợ hãi.
Đới Lam xốc chăn xuống giường, kích động muốn đi tìm người, khoảnh khắc nhìn thấy Tống Ý, hắn không nói hai lời lập tức ôm chặt anh vào lòng.
Khi cãi nhau là lúc các cặp đôi thấu hiểu đối phương nhất, hai người bọn họ cũng không phải ngoại lệ. Sau khi ôm nhau, câu đầu tiên mà Tống Ý và Đới Lam thốt ra đều mang ý trách móc nửa kia.
Một người nói: “Anh lại không xỏ dép!”
Một người nói: “Sao em tỉnh dậy mà không gọi tôi?”
Hai câu hỏi đồng thời bật ra, hai câu trả lời cũng cực kì ăn ý, một người nói: “Em vào bếp uống ngụm nước, đang định về giường ngủ thêm một lát đây. Giờ thì hay rồi, bị anh doạ đến tỉnh ngủ luôn.”
Người còn lại nói: “Xin lỗi… Tôi tưởng em về mất rồi.”
Tống Ý cười đẩy Đới Lam lùi về phía giường, vừa đi vừa nói: “Còn chưa làm bữa sáng cho em mà đã muốn đuổi em về?”
Đới Lam bị ấn ngồi xuống mép giường, thân trên vẫn hơi ngả về phía trước, hai cánh tay vòng quanh eo Tống Ý, trực tiếp chôn mặt lên bụng người ta, khi cất tiếng hỏi còn mang theo giọng mũi khàn đục do chưa tỉnh ngủ: “Em muốn ăn món gì? Ăn cháo hay ăn mì?”
“Ăn gì cũng được, cho em thêm cay là được.”
“Ừm, tôi đi nấu cho em.”
Nói vậy nhưng Đới Lam vẫn không buông tay, cũng không có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hieu-ung-gia-duoc-ham-ngu-dinh-ly/2995255/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.