Đới Lam sợ Tống Ý không thích mùi thuốc lá, khi Văn Việt mời hắn hút thêm, hắn dứt khoát từ chối.
Để mùi thuốc trên người bay sạch, sau khi từ nhà Văn Việt trở về, Đới Lam đi dạo hai, ba vòng quanh tiểu khu. Về đến cửa nhà hắn vẫn có chút lo lắng, hít trái hít phải, xác nhận không còn mùi thuốc lá trên quần áo, thậm chí kiểm tra từng đầu ngón tay mới dám bước vào nhà.
Cửa nhà vừa mở, Đới Lam phát hiện Tống Ý vẫn bật đèn, phòng ngủ và phòng khách đều có ánh sáng ấm áp. Mà người có lòng hảo tâm để đèn cho hắn đã lên giường đi ngủ.
Đới Lam rút di động nhìn thời gian, sau đó nhanh chóng đi tắm rửa thay đồ.
Vừa đặt lưng xuống giường, còn chưa kịp vươn tay tắt đèn đã có một người nhào vào lòng hắn.
Ổ chăn ấm áp, người vừa chui vào vòng tay hắn cũng mang theo thân nhiệt ấm áp, Đới Lam cười cười ngồi dậy vuốt tóc Tống Ý, nhéo má anh nói: “Hoá ra em chưa ngủ à, diễn cũng giống phết.”
Tống Ý dán sát lên người Đới Lam, vừa kề cận da thịt vừa hạ xuống những nụ hôn, hôn xong liền học theo cách của Đới Lam mà g*m c*n phần cằm của hắn, sau đó anh gối đầu lên ngực Đới Lam, vùi mặt vào hõm cổ hắn hít hà, anh ngây ngẩn khi ngửi thấy mùi sữa tắm, dùng điệu bộ lười biếng nói: “Lam ca, mùi quả phật thủ trên người anh thơm quá.”
Đới Lam ôm Tống Ý vào lòng, nhắm mắt hôn lên mái tóc mềm của anh: “Câu này của em,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hieu-ung-gia-duoc-ham-ngu-dinh-ly/2995261/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.