Dạo này em khoẻ không? Có nhớ tôi không? Chúng mình hàn huyên vài câu về chuyện thời tiết nhé?
Gần đây tôi vẫn ổn, tôi rất nhớ em, nói chuyện với tôi một lát đi, đừng chỉ nói chuyện thời tiết được không, Tiểu Ý à, tôi nhớ em nhiều lắm.
Tôi vốn tưởng rằng, khu vực gần hồ Baikal sẽ không bị ảnh hưởng bởi khí hậu lục địa. Nhưng khi đến nơi rồi mới có thể cảm nhận rõ ràng, khí hậu miền đông Siberia này quá khắc nghiệt— nhiệt độ mùa hè rất cao, có thể lên tới 40 độ C, nhưng chỉ cần bước qua tháng tám và tháng chín, mùa thu sẽ bị bỏ qua và chuyển thẳng sang mùa đông rét căm căm.
Thời gian vừa rồi tuyết đã rơi, trời ngày càng lạnh. Cái lạnh nơi đây không nơi nào bì nổi, nó không đẹp đẽ và dịu dàng chút nào, là kiểu lạnh khiến người ta không cảm thấy buồn bã nổi, vì cả niềm hy vọng lẫn nỗi sợ hãi đều đã bị đóng băng.
Dần bước vào giai đoạn ngày ngắn đêm dài, hoàng hôn thì buồn chán còn bóng tối cứ như không bao giờ kết thúc, thời gian là một thứ lẽ ra có thể đong đếm chính xác, vậy mà lúc này cũng bị phóng đại và kéo dài đến vô tận.
Khi sự yên tĩnh đạt đến đỉnh điểm, em có thể tưởng tượng ánh trăng giống như con cá hồi trắng Bắc Cực với lớp vây lấp lánh bạc, nó cứ vùng vẫy không biết mệt là gì. Mặt trời, mặt trăng và các vì sao vĩnh hằng, lúc này trở thành những vật sống kiên cường nhất trong thế giới tuyết phủ trắng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hieu-ung-gia-duoc-ham-ngu-dinh-ly/2995272/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.