“Đang nhìn gì thế?”
“Nhìn bệnh nhân của em.”
“Còn ai nữa mà nhìn, người ta về rồi mà.”
Bác sĩ Triệu vỗ vai Tống Ý rủ anh rời khỏi đây, kết quả Tống Ý vẫn đứng im trước cửa sổ không nhúc nhích: “Anh Triệu về trước đi, em muốn đứng đây thêm một lát.”
Đó là lần đầu tiên Tống Ý nhìn thấy người bệnh do mình chủ trị được xuất viện.
Một bệnh nhân mắc chứng rối loạn lưỡng cực, còn nằm trong dự án lâm sàng trọng điểm.
Tống Ý chưa bao giờ nghĩ tới chuyện này, người bệnh đầu tiên của anh đã được xuất viện, vậy mà khi nhập viện lại là một ca bệnh cực kì nghiêm trọng. Tuy triệu chứng lâm sàng hậu kì của anh ta đã tốt hơn rất nhiều, được xuất viện có thể coi là một chuyện ngoài mong đợi nhưng hợp tình hợp lý, thế nhưng Tống Ý vẫn cảm thấy trong lòng có chút hỗn loạn.
Luôn có những khoảnh khắc Tống Ý cảm thấy, có lẽ việc cứu chữa người bệnh là một chuyện, còn cuộc sống bác sĩ, con đường sự nghiệp của anh lại là một chuyện khác. Hai việc này thoạt nhìn hài hoà và thống nhất, thực ra giữa chúng tồn tại một loại mâu thuẫn không thể hoá giải.
Rất nhiều chuyện nghĩ không thông, cũng không thể nắm bắt được bất cứ đầu mối nào. Một cuộn bông rối tung trong lòng, nó vừa dày vừa nặng, bịt kín mỗi lối đi đến mức Tống Ý cảm thấy tắc nghẹn.
“Vẫn chưa xong à?” Thấy Tống Ý chưa nỡ dời bước, Triệu Sóc hơi cau mày.
Khoa Tâm thần của Đại học Y Nguyệt Cảng có danh tiếng rất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hieu-ung-gia-duoc-ham-ngu-dinh-ly/2995275/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.