Hai bên đường là những toà cao ốc sừng sững, dọc theo đó là hàng đèn đường san sát nối nhau như vảy cá.
Ánh đèn từ trụ cao rọi xuống, hòa cùng ánh sáng hắt ra từ bảng hiệu các cửa tiệm gần đó, như dệt thành một dải sáng ấm áp, lặng lẽ xua đi đêm đen.
Chương Uẩn Nghi ngẩng mặt, không hề định trước mà ánh nhìn khẽ chạm vào đôi mắt của Chu Đình Tắc.
Giây phút ấy, tim cô hẫng đi một nhịp. Cô cảm giác, đôi mắt anh còn sáng hơn ánh đèn kia, còn thu hút hơn cả vầng trăng khuyết treo lửng lơ giữa nền trời đêm.
“…”
Giọng nói trầm ấm của người đàn ông chậm rãi len vào tai cô, dịu như gió thoảng.
Chương Uẩn Nghi vô thức cụp mắt, khẽ gọi:
“Tổng giám đốc Chu.”
Chu Đình Tắc dịu dàng đáp:
“Ừ?”
Ánh mắt anh vẫn chưa rời khỏi cô.
Chương Uẩn Nghi im lặng, để một câu lửng lơ trong lòng xoay vòng nơi đầu lưỡi mãi không thốt ra được, cuối cùng nhẹ giọng nói:
“Chúng ta như thế này… có phải hơi hời hợt quá không?”
Chu Đình Tắc dừng lại một chút, rồi bật cười khẽ,
“Nghe cũng có lý.”
Chương Uẩn Nghi khẽ gật đầu, không tiếp tục xoáy sâu vào câu chuyện.
Bàn chuyện người khác, dẫu gì cũng là điều không nên.
Đúng lúc đã tới cạnh xe, cô dừng bước, nghiêng mặt về phía anh – người cũng vừa khựng lại bên cạnh,
“Nếu không còn gì nữa… tôi xin phép về trước.”
Chu Đình Tắc khẽ gật đầu, giọng trầm ổn:
“Lái xe cẩn thận.”
Chương Uẩn Nghi mỉm cười, như gió xuân lướt qua lòng người:
“Vâng.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hieu-ung-gon-song-thoi-tinh-thao/2856273/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.