Hai mươi phút sau, Chu Đình Tắc tới quán rượu nhỏ.
Khi anh bước nhanh vào trong, Chương Uẩn Nghi đã đổi chỗ, cô đang ngồi ở quầy bar, chống cằm nhìn người đang chơi trống bên kia quán, khóe mắt cong cong, nét mặt tươi cười.
“Sếp Chu đến rồi.” Tưởng Minh Tri là người đầu tiên nhìn thấy anh, chào một tiếng.
Chu Đình Tắc khẽ gật đầu:
“Ông chủ Giang.”
Tưởng Minh Tri mỉm cười, chỉ tay ra phía sau:
“Uẩn Nghi bên đó.”
“Cảm ơn anh,” Chu Đình Tắc hạ giọng, “Cô ấy vẫn ổn chứ?”
Cuộc điện thoại Chương Uẩn Nghi gọi cho anh khi nãy, mấy câu lẩm bẩm phía sau anh đều không nghe rõ, cuối cùng vẫn là Tưởng Minh Tri cầm máy nói cho anh địa điểm cụ thể.
Tưởng Minh Tri cười:
“Anh tự hỏi cô ấy đi.”
Chu Đình Tắc gật đầu:
“Vậy tôi qua trước.”
Nói xong, anh lại hỏi:
“Có thể mang ra hai cốc trà giải rượu không?”
Tưởng Minh Tri hơi khựng:
“… Được.”
Chương Uẩn Nghi không để ý Chu Đình Tắc tới, mãi đến khi anh đứng cạnh bên, cô mới ngẩng đầu nhìn lên.
Bốn mắt chạm nhau.
Cô chớp mắt, rồi mỉm cười:
“Sao anh tới nhanh thế?”
Chu Đình Tắc cụp mắt, nhìn nụ cười rạng rỡ ấy, bỗng có cảm giác câu “em buồn quá” vừa rồi trong điện thoại chỉ là ảo giác của mình.
Giờ phút này, Chương Uẩn Nghi chẳng hề có dáng vẻ say rượu hay buồn bã.
Nhưng Chu Đình Tắc biết, cô không vui.
“Hửm?” Chờ một lát vẫn không nghe anh trả lời, cô hơi nhướng mày:
“Anh có nghe em nói không?”
Chu Đình Tắc cúi người, đưa tay xoa đầu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hieu-ung-gon-song-thoi-tinh-thao/2856319/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.