1. Sơ ảnh hoành tà thủy thanh thiển; Ám hương phù động nguyệt hoàng hôn. Hai câu thơ được trích trong bài thơ Sơn viên tiểu mai của nhà thơ Lâm Bô, đời Tống, Trung Quốc. Dịch nghĩa là: “Bóng cành mai thưa đâm nghiêng nghiêng trên dòng nước trong và cạn; Mùi hương thoang thoảng lan tỏa trong bóng hoàng hôn.”
Dạ Mị mang một thân bị đốt cháy bỏng về đến ma vực, khi được dìu đi vào thánh điện, cái miệng như chậu máu của Ma Vương há to hơn cả những lần trước. Không phải vì hắn không có định lực, tả hữu hộ pháp của hắn đều có nghìn năm công lực, đặc biệt là Tả hộ pháp Dạ Mị am hiểu nhất là đánh úp trong bóng đêm, đã đi theo hắn mấy trăm năm nay, dù yêu ma quỷ quái lợi hại đến thế nào đi chăng nữa cũng chưa từng khiến y bị thương.
“Ngươi làm sao lại bị thương?” Ma Vương đợi vị Hoàng tử là động chủ của một trăm lẻ tám động lui ra rồi mới hỏi thăm Dạ Mị.
“Vương, là nam nhân đó.” Hắn cố gắng kiềm chế cơn đau nhức để có thể đứng vững.
“Là người đã ở cùng Tiểu Vân?”
“Vâng. Pháp lực của hắn rất cao, có thể sinh ra chân hỏa cực nóng.” Nếu để người khác biết chuyện người đã làm hắn bị thương từ đầu đến cuối chẳng thèm động một ngón tay thì e là bộ mặt già nghìn năm này chẳng có chỗ mà giấu.
“Hắn dám làm người của ta bị thương, rõ ràng là không để Ma Vương ta vào trong mắt.” Tiếng gào thét của Ma Vương khiến cả thánh điện bị rung lắc, dọa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ho-ly-biet-yeu/450107/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.