Ẩn ở trong bóng tối, Ly Ương nắm chặt hai tay, móng tay cắm thật sâu vào lòng bàn tay dính những vết máu nhỏ, cũng không cách nào làm giảm đi được đau đớn trong lòng. Vì sự tình gì cho tới bây giờ nàng vẫn không cách nào buông tha như vậy?
Trong đình bạch ngọc cách đó không xa, Phượng Hề ôm Nhân Phi trong ngực mình, tiến tới bên tai nàng nhẹ nói cái gì, chọc cho Nhân Phi vốn đã cười vui càng cười đến sáng rỡ. Rồi sau đó Nhân Phi quay đầu, cười híp mắt không biết nói cái gì, Phượng Hề lại vui vẻ cười lớn. Nụ cười thỏa mãn mà càn rỡ như vậy, khi ở chung một chỗ với nàng chưa từng có. Bởi vì đối phương là Nhân Phi, cho nên hắn mới có thể cười đến không cố kỵ gì như thế. Đối với Phượng Hề mà nói, Nhân Phi cuối cùng vẫn khác.
Có lẽ, nàng cũng nên an tĩnh mà rời đi.
Vậy mà đợi đến thời điểm nàng kịp phản ứng, nàng đã đứng ở trước mặt bọn họ.
Vì vậy tiếng cười sang sảng trong nháy mắt tan mất ở trong không khí.
“Ly Ương.”
Ly Ương nghe được Phượng Hề đang gọi nàng, không lưu loát mà áy náy, không giống trước kia. Giống như giữa bọn họ, không thể trở về như trước được nữa.
“Ngươi đã đáp ứng ta.” Mặc dù biết sẽ nhận được đáp án thế nào, Ly Ương vẫn không nhịn được lên tiếng. Tựa như nàng từ lúc vừa mới bắt đầu liền dự liệu được kết cục như vậy, nhưng vẫn phấn đấu quên mình tung người nhảy một cái. Nhưng hắn đã bảo đảm.
“Thật
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ho-ly-muon-cho-ta-bao-lau/814310/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.