“Chuyện này… có lẽ là có người hiểu lầm. Những chuyện ở công ty, dù cô Ngô có thể không quyết định nhưng vẫn cần phải biết và ký tên, nên tôi vào báo cáo công việc.”
Người đàn ông này đang ngụy biện, che giấu điều gì đó.
Trần Mộ quyết định không vòng vo với ông ta nữa, anh đưa ra chiếc điện thoại của Phó Phỉ, “Đây là điện thoại của Phó Phỉ. Bên ngoài chúng tôi không phát hiện dấu vân tay nào, nhưng bên trong… cái thẻ SIM nằm trong khay có lưu lại dấu vân tay của ông. Nếu trước đó ông có thể có các lý do khác, thì cái này ông muốn giải thích thế nào đây? Sửa điện thoại? Hay là thay thẻ SIM? Đây là điện thoại mới, Phó Cường tặng cho con gái mình, có thể có dấu vân tay của bất kỳ ai, nhưng duy nhất không thể là của ông.”
Thực ra đây là bằng chứng mà Nhan Lăng Vân vừa gửi cho anh, điện thoại đã được kiểm tra bên trong lẫn bên ngoài, nhưng dấu vân tay trước đây không có đối tượng để đối chiếu.
Bây giờ đã có nghi phạm, đương nhiên phải lập tức tiến hành so sánh.
Tuân Huy không nói gì.
Trần Mộ biết, đối phương đang muốn chờ anh bộc lộ sự nôn nóng, lo lắng.
Nhưng Trần Mộ đã xác định rằng chuyện này chắc chắn liên quan đến người đàn ông trước mặt, “Ông có thể nghĩ rằng chỉ dựa vào bằng chứng này chúng tôi sẽ không thể kết tội được ông không. Nhưng đừng quên, chỉ cần điện thoại còn tồn tại và không bị xóa dữ liệu, có những thứ vẫn có thể khôi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ho-so-phap-y-ngu-hoa-hoa/2993890/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.