Trương ma ma cũng không nói thêm cái gì, chỉ bảo ma ma đứng bên cạnh cho Thược Dược chút bạc lẻ coi như là ban thưởng, rồi sau đó đi tìm Địch y sư. Người ma ma bị gọi đến tuy rằng sắc mặt có chút khó coi nhưng vẫn làm theo.
Bận rộn một hồi, phương thuốc và các dược liệu đều để lại, một đám ma ma lúc này không muốn tiếp tục ở lại cái nơi xa xôi này nữa, và họ cũng chướng mắt thôn trang này có quá nhiều nông dân. Họ làm ra dáng vẻ cao ngạo bễ nghễ ngồi ăn ở hậu viện rồi sau đó lên xe ngựa rời đi.
Lại không biết trêи gác mái tầng hai của chủ viện, cũng chính là nơi mà các nàng vừa diễu võ dương oai ra giọng chủ nhà. Người vẫn luôn bệnh tật và được phán đoán sống không lâu nằm trêи giường giờ đây đã xốc chăn lên, thong thả ung dung ngồi dậy.
Bởi tư thế đó mà chiếc áo ngủ làm bằng lụa mềm mỏng lại rộng thùng thình từ trêи đầu vai chậm rãi trượt xuống, lộ ra nửa phần xương quai xanh tinh xảo nhìn vừa kín đáo vừa gợi cảm. Mái tóc đen dài có chút lười nhác rũ xuống hòn núi non thanh khiết tinh tế kia, quyến luyến không rời da thịt tao nhã bên trong.
Một bàn tay khẽ lau nhẹ lên trán, lớp mồ hôi mỏng dính vào ngón tay, đầu những ngón tay nhẹ nhàng lau qua lau lại khiến chúng dính đầy mồ hôi lạnh ướt át.
Nàng mệt mỏi đứng dậy, vạt áo cũng lười khép lại cứ vậy đứng lên rời khỏi nơi đó. Đôi chân trần thong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-gian-sac/1435/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.