Trương Tam nổi cơn phẫn nộ, lập tức lớn tiếng tố cáo Giang Xuân Lai, đồng thời xác định lão ta chính là kẻ chủ mưu, mê hoặc hắn ta cùng giết người, lúc sau xảy ra một phen cãi vã.
Minh Cẩn bất chợt quay người, đối diện vớicánh cửa bên ngoài nhẹ hô một câu: “Chư vị đại nhân, làm phiền các ngài chờ thời gian lâu như vậy, hiện tại có khả thi không?”
Giang Xuân Lai hai mắt nhìn thẳng, lão ta có dự cảm cực kỳ không tốt. Quả nhiên, lão ta nổ lực ngẩn đầu nâng hai mắt hướng về phía cửa quan vọng, chờ khi nhìn thấy mấy đôi ủng đen hậu đế chuyên dùng cho mấy sai dịch song quan phủ, lại nhìn thấy mặt mấy vị quan sai.
Lão ta tuyệt vọng.
Sai dịch đã tới rồi? Nhưng không phải là ngày mai nàng mới cho Tất Thập Nhất đi sao... Không đúng! Là nàng cố ý!
Những gì lão lén lút nghe được lúc trước, căn bản là nàng cố ý nói cho lão ta nghe!
“Ngươi! Là ngươi cố ý làm như vậy… Trước kia đều là gài bẫy ta!”
Giang Xuân Lai đương nhiên không phải là kẻ ngu dốt, nghĩ lại Tạ cô nương ngày thường không phải là kẻ lắm lời, ban đêm lại nói nhiều như vậy, còn kỹ càng tỉ mỉ miêu tả lại chi tiết về việc giết người cướp tiền của lão ta, lúc ấy lão ta cũng chỉ cho rằng đối phương là vì người chết oan ức, hoặc là muốn khoe khoang năng lực của mình, lại không ngờ bọn họ có tâm cơ tính toán như vậy.
Lão ta sợ rằng ngay cả việc lão ta muốn đổ tội
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-gian-sac/1457/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.