Từ những lời kể của Cảnh Thanh, Thời Ôn dần ghép lại được quỹ đạo trưởng thành và toàn cảnh cuộc đời của Vạn Trọng Vi, cũng thoáng nhìn thấy một Vạn Trọng Vi chân thực, không mấy người biết đến.
Trước chín tuổi, Vạn Trọng Vi sống cùng mẹ và cậu ở Birmingham.
Đây là một thành phố công nghiệp nặng phát triển, nhưng nhà họ Cảnh lại khởi nghiệp từ ngành du lịch, sở hữu công ty lữ hành và khách sạn quy mô không nhỏ. Họ không phải giới tài phiệt đỉnh cao, song cũng chẳng hề kém cạnh. Sau này, Cảnh Thanh tiếp quản sản nghiệp; còn Cảnh Vũ là con gái trong nhà, từ nhỏ vốn được cưng chiều, tính tình thuần khiết, lãng mạn, yêu âm nhạc tha thiết, khi trưởng thành trở thành nghệ sĩ cello trong dàn nhạc giao hưởng thành phố.
Trong một buổi biểu diễn, cô quen biết Vạn Hành Xuyên, người đến Birmingham công tác, rồi nhanh chóng sa vào tình yêu và kết hôn. Kết hôn xong, Cảnh Vũ rời cha mẹ và em trai, theo chồng sang sinh sống tại thành phố xa lạ là Bình Châu.
Cuộc sống dĩ nhiên không tránh được sóng gió. Khi đó việc kinh doanh của Vạn Hành Xuyên gặp trục trặc về vốn, nhà họ Cảnh dốc toàn lực trợ giúp. Cha Cảnh thậm chí đem sản nghiệp gia đình làm thế chấp vay tiền từ ngân hàng ở Birmingham để giúp con rể xoay vòng.
Những năm đầu hôn nhân, dẫu không êm ả, nhưng tình cảm vẫn nồng thắm. Công việc khó khăn không hề làm suy chuyển tình yêu của Cảnh Vũ dành cho chồng.
Thế nhưng, hôn nhân rồi cũng rơi vào vòng xoáy thường tình.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-hong-nguoi-lanh-co-ay-vua-di-vua-hat/3006677/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.