Mọi người nghe xong nhất thời á khẩu không biết nói gì.
Rốt cuộc là hạng người gì, là cừu hận đến mức nào, lại muốn nguyền rủa một gia đình đoạn tử tuyệt tôn, cả nhà đều chết hết?
Thậm chí đến cả người cuối cùng đã qua dời của nhà họ cũng không chịu buông tha, đã thành thi thể nằm trong quan tài, lại vẫn muốn làm cho nó bị thiên lôi đánh xuống.
“Rất có thể chữ ký hoặc là ấn chương chính là giấu ở chân tướng đằng sau cả sự kiện này.” Bác sĩ nói “Chỉ cần tìm ra được người đã nguyền rủa nhà họ Lý, liền sẽ tìm được chữ ký.”
“Tìm bằng cách nào? Trời cũng tối rồi, biết tìm bằng cách nào chứ!” Lưu Vũ Phi cả người gắt gỏng lại đầy lo âu vò đầu bứt tóc, cái bím tóc dính đầy dầu sau ót bị hắn vò đến rối nùi.
“Hỏi ông già kia, bắt lão trả lời.” Kha Tầm nói xong liền bước đến trước cửa phòng, đưa tay đập mạnh mấy cái, trong phòng vẫn im lặng không có động tĩnh.
“Đập! Đập bể cửa!” Lưu Vũ Phi nôn nóng đến đỏ cả mắt, với tay chụp lấy chiếc ghế dựa rồi nhào tới nện mạnh vào cửa.
Kha Tầm suýt chút bị hắn nện trúng, né người tránh qua một bên, để mặc Lưu Vũ Phi giống như nổi điên liều mạng phá cửa, nhưng cánh cửa gỗ kia vẫn lù lù bất động, vững chắc giống như được làm bằng sắt, chiếc ghế trên tay Lưu Vũ Phi bị đập đến nát be bét, vậy mà không khiến cho cánh cửa kia sứt mẻ dù chi một chút.
“Vô dụng thôi,” bác sĩ khẽ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-pho/2439768/quyen-1-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.