Kha Tầm theo bản năng mở to mắt, cũng từ khe hở giữa đống củi thấy được… một người.
Nói là người cũng không chính xác lắm.
“Hắn” cả người mọp sát mặt đất, cơ thể trần truồng, tư thế cực kỳ quỷ dị, đang chầm chậm nhúc nhích.
Nhưng ngay sau đó, Kha Tầm bỗng hiểu được, không phải tư thế của “người” nọ quỷ dị, mà là cơ thể của “hắn”.
Giống như Nữ Oa đang dùng bùn nắn người, lỡ tay bất cẩn tạo ra một nhân loại phiên bản lỗi.
Cơ thể trần truồn vặn vẹo uốn khúc, xương sống nhô thẳng ra như sừng, chống căng da thịt đến muốn nứt toác ra, mà trên khối cơ thể gầy gò trơ xương lại méo mó ấy, hỗn loạn mọc ra đầu cùng tứ chi.
Như có ai đó đang ngồi ráp mô hình figure, hứng lên cầm lấy keo 502 dán bậy dán bạ bạ tứ chi cùng đầu của nó vào sau lưng, trước ngực, bên hông… tất cả các khí quan đều không nằm ở vị trí vốn có của nó.
Cho nên “người” nọ không thể bước đi một cách bình thường, chỉ có thể mấy máy trườn lê trên mặt đất.
“Hắn” trườn người một cách cố hết sức, khúc chân trắng bệch khô gầy từ sau lưng mọc ra giống như vừa căm hận lại vô lực bất đắc dĩ làm ra động tác như đang chống đạp, năm ngón chân cuộn quặp, móng chân đen ngòm lật ngược, để lộ ra bên dưới một mảng thịt thối màu đỏ sậm đen.
Đầu của “hắn” cũng không nằm ở trên cổ, Kha Tầm nhìn không tới chỗ mọc ra đầu của “hắn”, thứ cách gần tầm mắt của cậu nhất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-pho/2439769/quyen-1-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.