Bên dưới là một tiếng rưỡi của Phương Phỉ.
Chỗ ở của Vu đại nhân Huỳnh Thạch Lữ nằm trong một tòa lầu khác, cách nơi ở của đám bọn họ hai tòa lầu.
Phương Phỉ phải đi dọc theo một đoạn hành lang dài băng qua mới đến nơi, đoạn hành lang này thoạt nhìn có chút giống với hành lang ôm tròn của các tòa nhà thời xưa, nối các sân từ trước thông đến sau.
Chỗ ở của Vu đại nhân là hỏi thăm từ chỗ Lữ Quan đại nhân. Đám hương liệu quý báu mà Phương Phỉ cầm trên tay là do Tần Tứ giúp đỡ lựa chọn ra, tính ra mà nói thì trong cuộc đời từ bé đến lớn, có lẽ đây là lần đầu tiên Phương Phỉ một mình mang theo lễ vật đến viếng thăm một vị trưởng bối.
Phòng của Vu đại nhân ở tầng lầu rất cao, gần đến tầng chóp, đứng từ nơi đó phóng mắt ra xa quan sát, toàn bộ Đăng Lữ nhìn như một bức tranh cổ xưa mờ ảo.
Mở cửa cho Phương Phỉ là một cô bé thoạt nhìn mười lăm mười sáu tuổi, cô bé ngước mắt nhìn Phương Phỉ một lát như đang đánh giá “Mời chị vào.”
Phương Phỉ cầm lễ vật đặt lên bàn, trong phòng không có đốt đèn, toàn bộ ánh sáng đều đến từ các viên huỳnh thạch khác nhau, ánh sáng màu lạnh thường thường sẽ làm người ta thấy tỉnh táo.
“Chị tới tìm bà nội của em đúng không, bà được mời đi chẩn song sinh rồi.” Cô bé mời Phương Phỉ ngồi xuống ghế.
“Tôi đến để cảm ơn Vu đại nhân đã cho mượn viên huỳnh thạch quý báu kia.” Phương Phỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-pho/2440131/quyen-10-chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.