“Thế cho nên, chúng ta có thể thử bắt lấy những khe nứt sinh ra do sự thác loạn thời không của nơi đây, hoặc cũng có thể nói là đường hầm thời không, sau đó giống như Dịch Nhiên và Kha Tầm vậy, xuyên trở về quá khứ…” Ngữ khí của Chu Hạo văn lúc này không còn kiên định dứt khoát như thường lệ nữa, mà tràn đầy do dự cùng không dám chắc, thậm chí là bi quan.
Bắt lấy đường hầm thời không? Làm sao bắt lấy đây?
Xuyên trở về quá khứ? Sẽ xuyên trở về mốc thời gian nào của quá khứ đây? Ngày hôm qua? Hay là lúc mới bắt đầu sự kiện vào tranh? Hay là, thế giới Sơn Hải cổ xưa?
Cũng đâu phải là giao thông công cộng, muốn xuống xe ở trạm nào liền xuống ở trạm nấy.
Mọi người rõ ràng đều hiểu được, muốn thực hiện thiết tưởng này khó khăn đến cỡ nào, nhất thời đều lâm vào trầm mặc của tuyệt vọng.
Mãi đến khi Chu Hạo Văn khẽ cụp mi mắt, hoàn toàn bỏ cuộc “Chúng ta không còn biện pháp gì nữa.”
Hết cách rồi, bọn họ làm sao chỉ dựa vào hai tay không mà làm được việc ấy, huống hồ… không còn kịp nữa rồi —— trên chóp đỉnh vòm úp trên không do cột lốc xoáy hình thành bỗng nhiên phát ra một tiếng bén nhọn nhức óc đinh tai, như có thứ gì đó vừa rách toạc, mọi người vội vã ngửa đầu nhìn lên, đã thấy giữa nơi xoáy tròn của gió lốc, có một cuống vật thể màu đen cực đại với vẻ ngoài khó có thể hình dung giống như một cái mầm thịt đang lúc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-pho/73370/quyen-14-chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.