Mây đen che khuất mặt trời, ngăn cản ánh nắng rực rỡ, phủ lên vạn vật một màu xám xịt.
Kẻ áo đen đột ngột quay đầu lại, cuối cùng cũng để lộ thần sắc khác thường — kinh hoàng và không thể tin nổi.
Không một ai ở đây thấy rõ điều gì đã xảy ra trong khoảnh khắc ấy, giống như cũng không ai từng nhìn rõ dị năng của kẻ áo đen — không, bắt đầu từ lúc này, nó sẽ không còn là bí mật nữa.
“Sao có thể...?!” Kẻ áo đen nghiến răng gằn từng chữ, ngay giây sau liền vung tay, tung đòn chí mạng nhắm thẳng vào tim thanh niên tóc đen.
Gió sắc cuốn tung bụi đất xung quanh, tiếng rít như tiếng than khóc của con người.
Bóng người ấy lập tức biến mất trước mắt.
Đòn tấn công vô hình rạch nát mặt đất, để lại ba vết nứt, kẻ áo đen hoảng loạn quay đầu lại——
Hắn nhìn thấy thanh niên tóc đen đang mỉm cười với mình.
“A a a a ——”
Trong đôi con ngươi đen nhánh của thanh niên, hình ảnh hắn như một con chó ướt sũng vô dụng.
Kẻ áo đen điên cuồng thi triển dị năng, những đòn tấn công nối tiếp nhau lao ra. Nhưng không trúng, không chạm tới, thậm chí không thể tới gần vạt áo của thanh niên kia!
“Nếu là xuất hiện từ hư không thì còn chút thú vị...” Giọng nói của thanh niên vang lên bên tai, khi kẻ áo đen quay đầu lại, hắn đã lại biến mất khỏi tầm mắt.
Giây kế tiếp, âm thanh ấy vang lên từ phía sau: “Nhưng mà, tiếng gió quá rõ ràng rồi.”
Áo gió của thanh niên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoa-than-thanh-nhan-vat-duoc-yeu-thich/2899143/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.