Lý Bình Chu chủ động tìm lý do để từ hôn, hợp với ý của Hoàng đế, Minh Trạm làm sao lại không nể mặt Lý Bình Chu cho được?
Vì vậy cho dù Lý Bình Chu vẫn thường nóng tính như trước nhưng khi đối mặt với Lý Bình Chu thì Minh Trạm lại tỏ ra là một đế vương rộng lượng phóng khoáng.
Sau tấu chương báo chiến thắng nhỏ ở thành Đại Đồng thì Minh Trạm nhanh chóng thu được tấu chương buộc tội Triệu Lệnh Nghiêm của Tri phủ Thái Nguyên. Trong đó kể rõ việc Triệu Lệnh Nghiêm đến thành Thái Nguyên đả thương dược thương, chiếm đoạt dược liệu, trưng dụng đại phu và một loạt tội ác khiến người ta sôi sục.
Minh Trạm cơ hồ có thể nhìn ra sự cáu giận phẫn nộ của Tri phủ Thái Nguyên như thế nào thông qua nét chữ cứng cáp trong tấu chương. Địa bàn của mình bị người ta cưỡng đoạt, cho dù thương nhân có địa vị thấp hèn thì đối với một quan phụ mẫu vẫn là sự sỉ nhục khó có thể chấp nhận. Lúc trước khi chiến tranh xảy ra thì không tiện so đo với Triệu Lệnh Nghiêm, nay đã chấm dứt chiến tranh, là lúc nên đòi nợ cũ.
Quan võ đánh giặc xuất sinh nhập tử, vô cùng vất vả, quan văn bẩm sinh lại chán ghét chiến sự, vì vậy bọn họ rất biết cách xoi mói, bới lông tìm vết. Bất quá việc văn võ đại thần không vừa mắt nhau cũng không phải không có lợi trong mắt Hoàng đế.
Nhưng thỉnh thoảng Minh Trạm lại cảm thấy chính mình không giống như làm Hoàng đế mà giống như làm hòa giải viên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoang-de-nan-vi/1132080/chuong-224.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.