“ Ta nói đều là sự thật.’’ Thấy nàng không nói, sợ nàng không tin hắn lại thêm một câu.
Nàng đỏ mặt, sau khi lấy lại tinh thần mới phát hiện tư thế của mình và hắn vô cùng thân thiết, xấu hổ, tức giận, dùng sức dẫm cho hắn một cước, giẫy giụa thoát ra từ trong lòng hắn: ‘‘ Mọi người đang nhìn ta, ngươi ...... Ngươi cũng bình thường một chút cho ta.”
‘‘ Đúng vậy, loại sự tình này chỉ có thể đóng cửa lại làm, đợi chúng ta tìm một chỗ không người, vi phu sẽ thương yêu nàng.’’ Hắn cười ngả ngớn nói.
“ Ngươi, tên khốn kiếp này, ai cần ngươi thương yêu.’’ Nàng hổn hển đẩy hắn qua một bên, đỏ mặt chạy đi.
Triệu Nguyên Thừa biết nha đầu kia thẹn thùng, cũng không tiếp tục đùa nàng, thấy lão gia tử một bên trợn mắt, há hốc mồm gật đầu một cái, sau đó liền vội vội vàng đuổi theo bóng dáng nho nhỏ phía trước, một tay bắt lấy bàn tay nhỏ bé của nàng đặt ở trong tay mình.
‘‘ Nàng sao lúc nào cũng thở hổn hển, có biết, tức giận đối với thân thể không tốt hay không?’’
Nàng giận giữ trừng mắt nhìn hắn: “Ai bảo ngươi không phải Hoàng đế tốt, biết rõ trong triều có người xấu làm đại thần còn để yên, ta có thể không tức giận sao? Đã sớm nói với ngươi Tào Kim Hạo không phải người tốt, xem đi, chẳng những hại cô nương Túy tiên lâu, còn hãm hại cháu gái người ta, trừ bỏ những việc đó, không biết hắn còn làm bao nhiêu chuyện bỉ ổi, ngươi sao không quản?’’
“Quản giáo Tào Kim
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoang-hau-bi-vut-bo/466331/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.