Lần trước bị hắn lấy đai lưng trói khiến Đồng Hề càng khẩn trương hơn. Nàng nhìn thấy sắc trời vẫn còn sớm, đây vốn không phải thời điểm nghỉ ngơi. Cũng chẳng biết sau đó Thiên Chính đế còn muốn làm gì.
Đồng Hề đi theo Thiên Chính đế vào thư phòng của Thâu Hương hiên mới thấy hắn đang xem sổ tay. Nàng đứng lại sau hành lang, cũng không biết có nên vào hầu hạ hay không.
-“Quý phi vào đi. Đây là hậu cung. Cho dù Lệnh Hồ thượng thư có tâm cũng không dám vào đâu.” – Thanh âm Thiên Chính đế lạnh lùng vang ra.
Đồng Hề suýt chút nữa là ngã ngồi trên đất. Nàng có tật giật mình, mọi việc đều do nàng sắp xếp. Nàng còn tự cho rằng bản thân thông minh, nghĩ làm xong thần không biết quỷ không hay, nào ngờ vẫn bị hắn nhìn ra được.
Đồng Hề trả lời rồi đi vào, trong phòng chỉ có một mình Tiết cô cô hầu hạ bên cạnh hắn. Nàng nhìn bàn sách, nhớ lại những chuyện trước đây khi đi theo phụ thân mới đánh bạo bước lên vài bước. Lúc này phải cẩn thận hầu hạ mới làm hắn bớt giận được.
Kỳ thật Đồng Hề cũng không cảm thấy mình làm gì sai, nhưng Thiên Chính đế không vui cho nên nàng vẫn tự mình lùi ra sau, điệu bộ tỏ vẻ biết tội.
Hậu cung phi tần xuất hiện trong ngự thư phòng chắc chắn là chuyện không ổn. Nếu có một ngày nàng đăng vị, chuyện đầu tiên làm chính là cấm cung phi đến ngự thư phòng.
Điều nàng hy vọng nhất bất quá chỉ là có thể giống như Hiếu Huệ Hoàng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/hoang-qua/1998331/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.